Giấc mơ Champions League PDF Print E-mail
Tin tức | Bình luận vấn đề
Written by Theo_Lynk on Tuesday, 05 June 2012 16:35   

(AFCVN) - Tình tiết mới nhất về việc gia hạn hợp đồng với Arsenal của Persie đã dần hé lộ qua trả lời của anh với báo chí.

Dù cả 2 bên (Arsenal và RvP) đều đã đồng ý là sẽ giữ im lặng về tình trạng hợp đồng và trên thực tế là không có một thông tin đáng tin cậy nào được đưa ra cho đến ngày hôm qua.

Khi trả lời về tham vọng của mình, RvP nói là ưu tiên của anh là dành chức vô địch Euro và sau đó sẽ là Champions League.

Về chức vô địch Euro thì đây là một vấn đề 'định mệnh' hơn là sự lựa chọn vì cầu thủ sau khi đã đăng kí thi đấu cho một ĐTQG thì hầu như họ không có cơ hội thực tế để thi đấu cho một đội tuyển khác vì tuổi đời cầu thủ là ngắn so với quy định về chuyển quốc tịch của FIFA. Ở khía cạnh nào đó Hà Lan với thực lực hiện tại có khả năng cạnh tranh cho chức vô địch nhưng dù họ không có khả năng đó thì cầu thủ cũng không thể làm gì hơn được để 'cải thiện tình hình'.

Nhưng về Champions League đó lại là một vấn đề hoàn toàn khác. Cầu thủ có sự lựa chọn cho chính mình khi cơ hội đến, họ có thể tìm một bến đỗ mới cho những danh hiệu nếu 'bến cũ' không có nhiều khả năng.

Ở Arsenal có 2 ví dụ rõ ràng cho trường hợp này. Đầu tiên là Titi - người sau khi đã dành tất cả những vinh quang có thể với Arsenal đã 'dứt áo' ra đi và bến đỗ là Barca và cuối cùng anh đã dành được điều mình mơ ước vào những năm cuối của sự nghiệp.

Trong tình huống cụ thể đó, chính Giáo sư đã thừa nhận ông đã không thể và cũng không muốn ngăn cản Titi vì vào thời điểm đó Arsenal đang vật lộn với đống nợ 'xây sân' của mình và buộc phải bán một ngôi sao lớn mỗi năm để cân bằng tài chính.

Ví dụ tiếp theo là Alex Hleb - anh cũng đã đến với Barca và cũng có tên trên danh sách dành danh hiệu CL nhưng trên thực tế anh chẳng thể ra sân để đóng góp gì vào danh hiệu đó. Một ví dụ buồn về sự 'ảo tưởng' về năng lực bản thân đã vội 'dong buồm ra biển lớn'. Sau đó Hleb có chuỗi ngày dài đen tối lây lất từ đội bóng này sang đội bóng khác.

Sau đó năm 2009, Giáo sư đã tự tin tuyên bố là Tài chính CLB đã cân bằng (thật ra là có lời rất nhiều) và ông sẽ không để ai ra đi vì 'danh hiệu nữa'. (có lẽ ông tự tin là với việc ông không có áp lực bán thì chẳng ai ép ông phải bán).

Mạnh miệng hơn, đầu hè năm rồi ông chính thức tuyên bố là nếu Arsenal để những cầu thủ như Cesc và Nasri ra đi thì họ sẽ không được coi là đội bóng có vị thế là đội bóng lớn nữa.

Những điều sau đó diễn ra thì ai cũng biết. Cesc 'con cưng' từ chối du đấu châu Á, sau đó không ra sân ở những trận giao hữu tiếp theo ở Châu Âu với lý do chính thức là 'không ở trạng thái tâm lý phù hợp'. Kết quả là ông buộc phải bán anh đi với một cái giá rẻ mạt.

Nasri vẫn ra sân với tâm lý bất ổn và được bán đi ngay khi ManC chấp nhận mức giá 25 triệu bảng.

Vấn đề lớn nhất cần nói ở đây là khi cả 2 anh này đi, ông đã không có một sự chuẩn bị nào để thay thế.

Hai thương vụ này cho thất Giáo sư Wenger đã không còn hoàn toàn làm chủ tình huống và trong nhiều trường hợp ông đã ngộ nhận về khả năng 'thuyết phục' của mình. (mà lý luận chủ yếu mà ông thường dẫn ra là chính Arsenal - ông đã dìu dắt họ từ một 'tiềm năng' và được như ngày hôm nay).

Những điều ông nói có lẽ không sai (vì ít ra đến lúc này Titi vẫn 'yêu' Arsenal vô cùng, Cesc vẫn rất nhiều tình cảm với Arsenal). Nhưng những điều ông nói là về quá khứ (chính xác là 'ơn nghĩa quá khứ').

Nhưng có một sự thật là người ta không thể 'gặm nhấm' quá khứ mà no được. Họ cần hiện tại và tương lai.

Một đội bóng gồm hầu hết các cầu thủ chỉ thuộc dạng khá không thể nói là có một hiện tại hùng mạnh được và chắc chắn tương lai không có gì bảo đảm.

Một đội bóng 'nhìn đâu' cũng thấy siêu sao, chắc chắn cũng chẳng ai biết 'ra sao ngày sau' nhưng ít ra họ cũng tự tin vào hiện tại để hướng tới tương lai.

Có thể chúng ta sẽ chờ vào những 'sự bất ngờ thú vị' vì sự phát triển của một vài cầu thủ nào đó trong một m

ùa bóng (như Koscielny hay ít hơn một chút là Song). Nhưng không bao giờ có chuyện 2/3 đội hình đang 'làng nhàng' bỗng nhiên trở thành 'siêu sao' cả.

Để có thể vô địch CL, một đội bóng cần nhất là chiều sâu đội hình (vì giai đoạn nước rút của CL diễn ra cùng lúc với giai đoạn cuối của PL và cả cúp FA). Arsenal những mùa bóng gần đây thường hụt hơi vào phút cuối mà lý do chính Giáo sư thừa nhận là cầu thủ bị quá tải thì thật vô lý khi nói họ có tiềm năng đi sâu ở CL với lực lượng tăng cường không đáng kể.

Nếu nói Arsenal không có khả năng dành CL là chuyện hoàn toàn hoang đường, nhưng vấn đề là họ cần phải thay đổi.

Trên thực tế, ở thế 'chân tường' cuối hè trước Giáo sư đã thay đổi khi đem 'ông già' Arteta về, mượn một 'ông già' khác là Benayoun, mua về một trung vệ giàu kinh nghiệm là Merte (mà không sợ giết 'lúa non non mãi' Djourou), rồi mượn tạm Titi trước nữa là tái ký hợp đồng ngắn hạn với Sol đều qua xa tuổi 30 và đã thu được những thành công rõ ràng. Điều đó nói lên không phải Giáo sư không thể và không biết cách thay đổi mà đơn giản là ông đã tính toán quá nhiều trước một sự thay đổi.

Để thành công trong thế giới bóng đá lúc này rõ ràng là Arsenal - Wenger cần thay đổi. Trong mọi sự thay đổi theo chiều hướng 'tích cực' về mặt danh hiệu thì việc giữ chân RvP đóng vai trò then chốt (vì anh đang được xem là một tiền đạo hàng đầu thế giới hiện tại (ở cấp độ Messi và Ronaldo), về ý tưởng mua một tài năng 'chưa chứng tỏ' nào đó mà thay thế được anh ngay là chuyện tưởng tượng đầy tính hoang đường).

Mà để giữ RvP lúc này không chỉ có tiền mà còn cần tăng cường lực lượng. Đó chắc chắn không chỉ là điều RvP muốn mà các Fan Arsenal cũng đều như vậy.

Nhưng lúc này chúng ta chỉ còn cách đợi chờ và 'cầu nguyện'.

...âu cũng là một sự bất lực...

*DiepKhai* - theo Arsenal.com

Last Updated ( Tuesday, 05 June 2012 17:12 )
 

Các tin mới nhất

TIN KHÁC