Arsenal và em PDF Print E-mail
Tin tức | Cảm nhận
Written by HaiNV on Thursday, 12 July 2012 09:20   

(AFCVN) - Ngày em không yêu anh.
Em tràn ngập niềm vui rời xa căn nhà cũ...(Có một ngày_Phú Quang)

 

Vậy là em đã xa tôi 5 năm rồi,một khoảng thời gian đủ dài để tôi có thể quên em,nhưng cho đến giờ tôi vẫn chưa làm được,có lẽ do tôi quá nặng tình với em,tôi vẫn tự hỏi rằng tại sao em lại rời xa tôi,phải chăng trong khoảng thời gian yêu nhau tôi đã không tốt với em sao?

Trong cuộc đời tôi chỉ có 2 điều làm tôi vui nhất. Đó là cùng em lang thang trên những con đường đầy gió và lá và mỗi đêm cuối tuần lại được xem Arsenal thi đấu. Vậy mà giờ đây em đã không còn bên tôi. Có lẽ cuộc đời tôi chỉ còn một niềm vui đó là Arsenal thôi.

Cũng giống như khi yêu em,tôi cũng không nhớ rõ mình bắt đầu yêu Arsenal từ khi nào. Hình như từ cái thời Tony Adams vẫn đang làm đôi trưởng thì phải. Cái thời đó hứng thú biết bao,cứ nghĩ đến cảm giác tay trong tay với em và cảm giác chứng kiến Arsenal ghi bàn thì trong lòng tôi lại rạo rực cả lên, Marc Overmar, Sylvain Wiltord, Petit, Viera, Henry, Pires...và đặc biệt là Denis Bergkamp - một cầu thủ thần tượng của tôi. Tôi vẫn còn nhớ mỗi khi xem Arsenal thi đấu tôi thường giải thích cho mọi người biết anh ấy là Bergkamp của Hà lan chứ không phải là Beck đẹp trai của Anh đâu nha,đó là một cầu thủ đá kỹ thuật và anh ấy là một nghệ sĩ thực sự. Xem Arsenal đá thời đó rất thích, cái sân Highbury nhỏ xíu có vẻ rất hợp với cái tivi JVC 16 inches của tôi.

Cuộc tình vẫn kéo dài một cách êm đềm như thế, rồi bỗng một ngày em nói muốn chia tay, tôi hỏi tại sao? Em im lặng mà ko nói.Tôi nhớ đó là năm mà Denis chia tay sân cỏ và cũng là năm mà Arsenal chuyển từ Highbury tới Emirates. Người ta nói cuộc vui nào cũng có lúc tàn nhưng đây là tình yêu mà, đau có tàn được. Uh,vậy là em đi,mặc dù tôi không biết tôi đã làm gì sai mà em phải dời xa tôi,tôi chỉ biết một nỗi buồn thấu tim tôi.

Năm đó Arsenal cũng đi, có lẽ Arsenal và em cùng đi để tìm kiếm một sự thay đổi tốt nhưng có vẻ tôi đã nhầm,đúng là đã thay đổi, em không còn thích đi trên những con đường lá và gió nữa,em cũng không còn thích ngồi trên chiếc xe đạp cũ kỹ của tôi nữa mà giờ em thích đi tới những nơi sang trọng, em thích ngồi trên những chiếc xe sang trọng..., và Arsenal cũng vậy,tôi cũng không còn được chứng kiến nhữn pha bóng đinh cao của Denis, những pha dốc đầy tốc độ và nhiệt huyết của Henry, một Viera đầy bản lĩnh, một tinh thần chiến đấu không mệt mỏi, đó thực sụ là những Gunner mà tôi yêu...

Đã 5 năm rồi, em không quay về,Arsenal có lẽ cũng vậy...lâu lâu tôi vẫn chạy ra con đường mà tôi và em hay đi, tôi vẫn đúng bên cạnh cái cây đã khắc tên hai đứa mình để nhớ về em... và lâu lâu tôi vẫn chạy ra quán café để xem Arsenal thi đấu... Có lẽ giây phút tôi chứng kiến em tay trong tay với một người giàu có và giây phút Arsenal bị Newcaste gỡ hòa 4 4 là tôi hiểu rằng cả hai đã phản bội tôi. Tôi không trách ai cả, tôi không trách em, tôi cũng không ép mình phải quên em,tôi cũng không thể yêu đội nào khác Arsenal nhưng có lã cả em và Ars đều là những mối tình đầy khắc khoải của tôi...

Fabregas đã ra đi,anh trở lại Nou Camp đầy hào hoa và lộng lẫy.Hôm nay đến lượt Nasri,anh cũng bỏ đi sau trận chiến cuối cùng -trận thua tan tác trước Liverpool trong đêm mưa tầm tã. Chỉ còn Wenger ở lại, bên đường pith, dưới làn mưa nhạt nhòa và sau lưng ông là nhưng khán giả trung thành ngồi khắp các khán đài Emirates. Lại thấy nhớ đến mấy câu hát của Phú Quang: "Ngày em ko yêu anh, em tràn ngập niềm vui rởi xa căn nhà cũ. Chiếc áo sờn vai em đã thay bằng mùa áo khác. Ngày ấy anh bắt đầu từ ngày quên em...". Tâm trạng của Arsenal và các fan của họ những ngày này có lẽ cũng là như vậy.

dieppham - forum AFCVN

Bình luận bài viết trên diễn đàn tại đây

Nếu phát hành lại bài viết, vui lòng ghi rõ nguồn arsenal.com.vn

Last Updated ( Thursday, 12 July 2012 09:33 )
 

Các tin mới nhất

TIN KHÁC